Phân Tích Tác Phẩm Từ Ấy

Tố Hữu – nhà thơ cách mạng lớn, bên thơ của nhân dân, viên ngọc sáng của nền văn học tập Việt Nam… vô số mỹ từ dành cho nhà thơ Tố Hữu. Ông sẽ để lại cho đời nhiều tác phẩm thơ ca lớn, ghi dấu trong tâm địa độc giả. Trong những tác phẩm đầu tay ấy phải kể đến Từ Ấy – thành công cùng tên với tập thơ từ Ấy chế tạo năm 1938. So với Từ Ấy nhằm hiểu được con bạn của Tố Hữu, con tín đồ cách mạng, con bạn với ý thức thép, một lòng vì dân tộc, khao khát phòng giặc nước ngoài xâm.

Bạn đang xem: Phân tích tác phẩm từ ấy


Sau đây, bọn họ sẽ tìm kiếm hiểu chi tiết phân tích từ bỏ ấy của Tố Hữu

*

Phân tích từ ấy đưa ra tiết

Từ ấy được biến đổi năm 1938 khi người sáng tác mới 18 tuổi. Đây là các cảm nhận thứ nhất của tác giả khi được biết đến ánh sáng của Đảng cùng Sản. Những xúc cảm chân thật, mãnh liệt mà lại chỉ có những người con yêu nước thâm thúy mới rất có thể có được. Từ bỏ ấy cũng có thể được coi là phiên bản tuyên ngôn về cuộc sống của nhà thơ.

Mở đầu bài xích thơ:

Từ ấy trong tôi bừng nắng và nóng hạ

Mặt trời đạo lý chói qua tim

Hồn tôi là một trong vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn giờ đồng hồ chim…

“Từ ấy” là 1 cột mốc thời hạn rất quan trọng đặc biệt đối với nhà thơ. Nó không đúng đắn vào ngày nào, tháng nào, giờ như thế nào mà chỉ với “Từ ấy”. Chắc rằng nhà thơ đang quá xúc đụng với mốc thời hạn này cơ mà dụng cụm từ từ Ấy. Tiếp sau Từ ấy là xúc cảm của bên thơ “bừng nắng và nóng hạ”. Đây là một trong những hình hình ảnh ẩn dụ hết sức hay, siêu ý nghĩa.

“Từ ấy vào tôi bừng nắng và nóng hạ” – Ánh nắng mùa hè là tia nắng chói chang, rực rỡ, ánh nắng mang đến sự tươi vui rộn ràng. Nếu mùa xuân là ánh nắng dịu dàng ấp áp, thì ngược lại, ngày hạ là tia nắng rực rõ đem về sự tươi vui khó chống lại. “Từ ấy vào tôi bừng nắng nóng hạ” đó là từ khi đơn vị thơ được biết đến Đảng cộng sản, được ánh sáng của đảng soi mặt đường chỉ lối, cuộc đời, lòng tin nhà thơ như cách sang một trang sách mới, tươi vụi, rộn rã, bừng sáng. Nó bao gồm là

“Mặt trời chân lý chói qua tim”.

Mặt trời tại đây theo nghĩa đen chính là nguồn ánh sáng to đùng mang mang lại sự sống và cống hiến cho vạn vật. Nhưng với Tố Hữu, mặt trời ngơi nghỉ đây đó là Đảng, là nguồn sáng của sự việc sống, của hài lòng đã chiếu thẳng qua trái tim của tuổi trẻ, khao khát, mãnh liệt

Chỉ nhị câu thơ thôi cũng đầy đủ nói lên được thú vui lớn cần thiết tả xiết. Niềm vui, niềm khao khát, tra cứu kiếm mà xưa nay nay Tố Hữu vẫn đi tìm, hiện nay đã được tia nắng của Đảng soi chiếu, dẫn dắt. Cho nên tâm hồn thô cằn, bế tắc bấy lâu đã được bừng sáng, tỏa nắng rực rỡ như ánh sáng chói chang của mùa hè.

Vậy nên:

“Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn giờ chim…”

Tâm hồn Tố Hữu lúc này tràn ngập hạnh phúc, thú vui như một vườn bông hoa tươi xanh, khoe sắc. Trong vườn ấy là giờ đồng hồ chim, là mùi hương thơm cũng như tâm hồn Tố Hữu bây giờ chỉ bao gồm hạnh phúc, niềm vui vì đã nghe biết Đảng và Bác.

Xem thêm: Vẽ Sơ Đồ Khối Trong Word - Hướng Dẫn Cách Vẽ Sơ Đồ Trong Word

Tôi buộc lòng tôi với mọi người

Để tình trang trải với trăm nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm dũng mạnh khối đời

Bước sang trọng khổ thơ đồ vật hai thì khác trọn vẹn với khổ thơ vật dụng nhất. Giả dụ khổ thơ thứ nhất là nụ cười bất tận, hạnh phúc và mơ ước khi được ánh sáng Đảng soi sáng. Thì quý phái khổ thơ đồ vật hai Tố hữu diễn đạt niềm thèm khát ấy bằng hành động hiện thực. Đó là công ty thơ hòa vào nỗi khổ của tất toàn bộ cơ thể dân nhằm hiểu họ, biết được khao khát của họ và “gần gũi nhau theo táo bạo khối đời”.

Tố Hữu cũng đã từng có lần có những câu thơ khôn xiết gần gũi, thực bụng như thế:

.. “Có gì đẹp trên đời rộng thế

Người yêu người sống nhằm yêu nhau”

Đúng vậy, cùng với Tố Hữu, sống không hẳn là tách bóc rời mà là một trong những khối. Sinh sống yêu thương và đoàn kết. Bởi một dân tộc bản địa chỉ có thể thắng lợi kẻ thù khi họ phải gạt bỏ cái tôi cá nhân để sống hòa lẫn nhau, để “cùng khổ” và cùng chiến đấu.

Tôi vẫn là nhỏ của vạn nhà

Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của vạn đầu em nhỏ

Không áo cơm, tảo bất con quay bơ…

Tâm tư ấy lại thường xuyên gửi gắm vào khổ thơ cuối cùng, khổ thơ lột tả không còn hiện thực đau đớn mà dân ta đang chịu. Tố Hữu tự hòa tâm hồn vào cuộc sống thường ngày của fan dân, tự coi là mình “con của vạn nhà/ em của vạn kiếp phôi pha/ anh của vạn đầu em nhỏ”.

Tố Hữu nhức nỗi nhức của dân tộc, hiểu với sống với nhân dân, coi bản thân là nhỏ của nhân dân, sống và góp sức hết mình. Cũng chính vì vậy mà nhà thơ hòa với nhân dân, sống cùng nhân dân, khổ thuộc nhân dân, là còn, là anh với là em của toàn bộ vạn kiếp.

Chỉ 3 khổ thơ trong một bài thơ thôi, tác giả cũng đã khiến cho tất cả những người đọc phần nào cảm giác được người đồng chí cộng sản trung kiên với dân tộc. Đồng thời cũng cảm nhận được sự chán ghét kẻ thù của tác giả, sự muốn mỏi, thèm khát được theo Đảng để có thể chiến đấu hết mình vị tổ quốc. Chỉ cần tổ quốc gọi tên mình, bên thơ cũng tương tự những chiến sỹ cộng sản khác sẵn sàng chuẩn bị vì tổ quốc mà hi sinh.