PHÂN TÍCH BÀI THƠ CON CÒ CỦA CHẾ LAN VIÊN

Chế Lan Viên là 1 trong những nhà thơ bắt đầu có phong cách và quánh sắc. Thơ ông lung linh vẻ đẹp trí tuệ, triết lý và kĩ năng sáng tạo ra hình ảnh. "Con cò" là bài xích thơ được ông chế tạo năm 1962 in vào tập "Hoa ngày thường xuyên - Chim báo bão" rất thành công xuất sắc với thể thơ trường đoản cú do, giọng điệu suy ngẫm, vận dụng trí tuệ sáng tạo ca dao. Trải qua hình tượng bé cò giữa những câu hát, lời ru, thành công đã mệnh danh tình chị em và ý nghĩa sâu sắc của lời ru trong cuộc đời mỗi nhỏ người. Mời bạn đọc tham khảo một vài bài văn phân tích bài xích thơ "Con cò" của Chế Lan Viên cơ mà ABCXYZ tổng đúng theo trong nội dung bài viết sau giúp xem rõ hơn vẻ đẹp mắt đó.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ con cò của chế lan viên


Mục lục


Bài văn phân tích bài thơ "Con cò" của Chế Lan Viên số 10


Hình tượng nhỏ cò bao quát toàn thể bài thơ được khai quật từ vào ca dao truyền thống và được người sáng tác phát triển, thi công thành ý nghĩa hình tượng cho tấm lòng bạn mẹ, và ý nghĩa của lời hát ru trong cuộc sống mỗi con người.

Thân bài bác Phân tích bài thơ “con cò”của Chế Lan Viên.

Mở đầu bài bác thơ là hình hình ảnh con cò qua số đông lời ru hát ầu ơ của mẹ, của bà, hình ảnh của đa số người thanh nữ nông dân vất vả, cạnh tranh nhưng giàu đức hy sinh và đa số câu ca dao dùng làm lời hát ru.

“Con cò bay lả cất cánh la

Bay từ bỏ Cổng phủ cất cánh ra cánh đồng

Con cò bay lả cất cánh la

Bay từ cửa ngõ phủ bay về Đồng Đăng…”

Đây là đông đảo cánh cò bay lả bay la dọc từ chiều dài của các cánh đồng lúa xanh tít tắp, bay về số đông mái bên tranh bình yên. Hình hình ảnh con cò gợi cuộc sống thường ngày xưa cũ từ xóm quê cho phố xá, thong thả, bình yên, ít vươn lên là động. Cuộc sống ấy là quê nhà thân yêu thương với cánh cò trải rộng. Hình ảnh con cò là nét rất riêng, hết sức duyên dáng, vơi dàng, đặc thù cho nông thôn Việt Nam. Nhỏ cò ấy phải chăng là hồn của quê hương, mà chị em gửi vào giấc ngủ của đứa con.

Hình hình ảnh con cò vào lời ru của mẹ còn là một “Con cò ăn đêm, bé cò xa tổ, cò gặp mặt cành mềm, cò sợ xáo măng”. Đó là hình hình ảnh cánh cò vất vả, lam cộng đồng trong ca dao:

“Con cò cơ mà đi nạp năng lượng đêm

Đậu cần cành mềm lộn cổ xuống ao

Ông ơi ông vớt tôi nao

Tôi bao gồm lòng như thế nào ông hãy xáo măng”

Hay câu ca dao:

“Cái cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo nuôi ông chồng tiếng khóc nỉ non.”

Đó là cánh cò tần tảo, là hình hình ảnh của bạn mẹ, người thiếu phụ nhọc nhằn, vất vả, lặn lội tìm sống nuôi chồng, nuôi con. Đây không còn là bé cò trắng thận trọng vô bốn lự mà đã trở thành biểu tượng của những người dân nông dân vất vả, cực chẳng đã, thậm chí còn còn vất vả rộng khi cò chạm mặt cành mềm.

Qua phần đa lời ru của mẹ, hình hình ảnh con cò đến với trung tâm hồn tuổi ấu thơ một phương pháp vô tư. Đây chính là sự mở màn của con phố đi vào trái đất tâm hồn mỗi bé người, của các lời ru, lời ca dao dân ca, qua đó là cả điệu hồn dân tộc. Ở tuổi ấu thơ, đứa trẻ chưa thể hiểu và chưa bắt buộc hiểu nội dung ý nghĩa của đa số lời ru này 

“Con không biết con cò bé vạc.

Con không biết những cành mềm mẹ hát”. 

Chúng chỉ việc được vỗ về trong âm điệu ngọt ngào, êm ả dịu dàng của lời ru để đón nhận bằng trực giác vô thức tình thương vô bờ bến với sự che chở của bạn mẹ: “Sữa người mẹ nhiều con ngủ chẳng phân vân”.Nhịp 2 và vẫn đóng góp mở ngân vang, đan xen nhau vào từng cái thơ kết hợp với biện pháp tu từ bỏ nhân hóa cùng so sánh đã hình thành vẻ đẹp mang đến câu thơ, tạo nên ý thơ thêm sâu sắc. Đoạn thơ khép lại bằng hình hình ảnh thanh bình của cuộc sống, bằng giấc ngủ say nồng của con trẻ thơ.

Hình ảnh con cò đi vào trong lòng hồn con trẻ thơ cùng với âm điệu ngọt ngào, dịu dàng êm ả của lời ru trở nên gần gụi và sẽ theo bé trong suốt chặng đường đời:Từ lời ru của mẹ, nhỏ cò cách ra làm cho quen cùng với đứa con nhỏ bé bỏng. Nạm rồi cò biến đổi người bạn thân thiết, ngay gần gũi.

Khi còn sống trong nôi “Con ngủ im thì cò thuộc ngủ. Cánh của cò hai đứa đắp thông thường đôi”. Khi con đi học “Mai khôn lớn con theo cò đi học. Cánh trắng cò cất cánh theo gót đôi chân”. Và khi nhỏ đã cứng cáp “Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ. Trước hiên nhà, cùng trong tương đối mát câu văn”.

Như vậy, nhỏ cò đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết hơn bất cứ người các bạn nào. Cánh cò không stress bay qua mọi không khí và thời gian, luôn luôn ở bên bé từ vào nôi, trường đoản cú mái trường, từ bỏ hiên nhà, trường đoản cú câu văn. Cánh cò ấy dường như tung tay theo từng cầu mơ, mong ước của con. Như vậy, hình hình ảnh con cò là hình tượng về lòng mẹ, là sự việc dìu dắt, nâng đỡ nhẹ dàng, bền chắc của bà bầu và mẹ hy vọng cho con tất cả tâm hồn yêu quê hương.

Hình hình ảnh con còn là hình tượng cho tấm lòng yêu bé của bạn mẹ, theo con suốt cuộc đời: Từ sự thấu hiểu tấm lòng tín đồ mẹ, nhà thơ đã bao quát một quy biện pháp tình cảm có ý nghĩa sâu sắc cùng bền vững: “Con dù sẽ lớn vẫn là con của mẹ. Đi không còn đời lòng bà bầu vẫn theo con”. Câu thơ giàu hóa học trí tuệ, triết lý. Triết lý của trái tim. Điệp từ bỏ “dù”, “vẫn” đã xác định tình mẫu tử là bền chặt, sắt son. Có gì cao hơn nữa núi, gồm gì sâu rộng biển, và tất cả gì bát ngát bằng lòng người mẹ yêu con.

“Dù ở sát con

Dù ở xa con

Lên rừng xuống bể

Cò sẽ tìm con

Cò mãi yêu con

Con dù lớn vẫn luôn là con của mẹ

Đi hết đời, lòng người mẹ vẫn theo con

À ơi!

Một con cò thôi

Con cò bà mẹ hát

Cũng là cuộc đời

Vỗ cánh qua nôi

Ngủ đi, ngủ đi!

Cho cánh cò, cánh vạc

Cho cả sắc đẹp trời

Đến hát

Quanh nôi”

Phần cuối bài xích thơ quay trở về với âm hưởng lời ru và đúc kết hình tượng nhỏ cò trong những lời ru ấy “Một nhỏ cò thôi. Con cò bà mẹ hát. Cũng là cuộc đời. Vỗ cánh qua nôi”. Đúng vậy, chỉ một con cò trong lời ru của người mẹ thôi mà ẩn chứa bao bài học, bao chân thành và ý nghĩa về cuộc đời. Bài học kinh nghiệm ấy, ý nghĩa sâu sắc ấy mang lại với con thật dìu dịu sâu lắng, qua âm điệu thiết tha của các lời ru. Không có lời ru, cuộc đời con thiệt thòi, bần cùng biết mấy.

Có thể nói hình tượng con cò không có gì là xa lạ đối với thơ ca vn nhưng bằng kĩ năng của mình, Chế Lan Viên đã mang lại cho ta một hình tượng nhỏ cò khôn cùng mới, hết sức lạ nhưng mà lại vô cùng Việt Nam. Bé cò đến với bé như một fan bạn, người đồng hành cùng nhỏ trong giấc mộng êm đềm.


*
Bài văn phân tích bài xích thơ "Con cò" của Chế Lan Viên số 10


Chế Lan Viên là một trong nhà thơ lừng danh trong trào lưu Thơ mới với trên bốn mươi năm sáng tác, bởi nhiều tra cứu tòi và sáng chế nhiều tập thơ gây được giờ đồng hồ vang vào công chứng. Bài thơ nhỏ cò sáng tác vào thời điểm năm 1962. Bài bác thơ như một lời ru tha thiết, đầm ấm và tràn đầy tình thương mà người chị em gửi gắm đến mang lại con. 

Lời ru lần chần từ khi nào đã bước vào tiềm thức, vào tuổi thơ của mỗi con người. Cùng với khổ thơ từ bỏ do, từ ngữ giản dị, bài xích thơ đang đi vào lòng người đọc một phương pháp dịu êm cùng thấm thía. Mở đầu bài xích thơ là hình ảnh con cò qua lời ru của bà bầu đến cùng với tuổi thơ dại :

Con còn bế bên trên tay

Con chưa chắc chắn con cò

Nhưng trong lời bà mẹ hát

Có cánh cò vẫn bay.

Có thể thấy qua cách xưng hô người mẹ – con, người sáng tác đã nhập vai người bà mẹ để nói với con. Tác giả đã ra mắt đứa nhỏ còn nhỏ. Con đang được mẹ bế, được ngủ yên trong hơi nóng tình thương, trong lời hát ngọt ngào và lời ru của mẹ :

Con cò sẽ bay

…..

Con cò cất cánh la

Con cò cất cánh lả

Con cò cổng phủ

Con cò Đồng Đăng.

Xem thêm: Bỏ Đánh Dấu Trang Trong Word, Cách Xóa Số Trang, Bỏ Đánh Số Trang Trong Word

Lời ru vẽ ra cảnh cánh đồng lúa, phố xá, không gian, địa danh cụ thể của quê hương người Việt. Người sáng tác còn gợi ra hình hình ảnh cò chị em – một ẩn dụ, hệ trọng tới con tín đồ lao cồn thật đẹp mắt đẽ. Lấy hình hình ảnh con cò để nói về con người. Thơ của Chế Lan Viên sẽ khiến bọn họ phải suy xét về sự vận dụng sáng tạo ca dao.

Cò một mình, cò cần kiếm mang ăn,

Con có chị em con nghịch rồi lại ngủ.

Con cò ăn uống đêm,

Con cò xa tổ,

Cò gặp gỡ cành mềm,

Cò sợ hãi xáo măng…

Nhà thơ đã vận dụng ca dao, lọc chọn 1 số trường đoản cú ngữ nhằm gợi. Con cò đi nạp năng lượng đêm gặp mặt tai nạn cùng chết, nhưng lại khi bị tiêu diệt nó vẫn thương con, nó mong mỏi chết trong, không thích chết đục khiến cho con nó khỏi có tiếng xấu. Đó đó là lòng mẹ, tình thân mẹ dành riêng cho con, luôn mong điều giỏi đẹp cho nhỏ dù trong hoàn cảnh nào. 

Mẹ thương nhỏ cò trong ca dao lận đận, mẹ giành cho con bao tình thương thương. Cánh tay nhẹ hiền của mẹ, bảo vệ cho con, lời ru câu hát êm đềm và cái sữa mẹ ngọt ngào và lắng đọng đã nuôi nhỏ khôn lớn. Tình chủng loại tử qua lời thơ thật cảm cồn và sâu sắc. Nhịp thơ như nhịp vỗ về biểu thị sự ngọt ngào dào dạt vô bờ bến.

Ngủ yên ! Ngủ yên ổn ! Cò ơi, chớ sợ ! .

Cành gồm mềm, bà mẹ đã sẵn tay nâng !

Trong lời ru của mẹ hút hơi xuân,

Con không biết con cò, con vạc,

Con chưa biết những cành mềm bà bầu hát,

Sữa bà bầu nhiều, con ngủ chẳng phân vân.

Điệp ngữ “ngủ yên”, “con không biết”,”con cò” tạo cho giọng thơ trở đề nghị đầm ấm, ngọt ngào, khẩn thiết êm dịu. Nhịp độ ru cứ trôi đi khi điệp ngữ “ngủ lặng !” lặp lại ba lần vào khổ thơ sản phẩm công nghệ hai – lúc mẹ kể tới tình bạn thơ ấu của bé với cò trắng. Bên thơ thiệt yêu trẻ khi ông để cho người mẹ hát:

… đến cò trắng đến làm quen

Cò đứng nghỉ ngơi quanh nôi

Rồi cò vào trong tổ.

Con ngủ yên thì cò cũng ngủ.

Và thiệt đẹp, hình hình ảnh cò và người con ngủ tầm thường trong tổ như hai thiên thần bé bỏng nhỏ: "Cánh của cò, nhì đứa đắp phổ biến đôi".

Ngắm nhìn bé thơ ngủ nhưng mà lòng người mẹ dạt dào ý muốn ước, con sẽ bự khôn, nhỏ đến trường đi học:

Mai khôn lớn, con theo cò đi học

Cánh cò trắng cất cánh theo gót song chân.

Mai sau bự lên nhỏ sẽ làm thi sĩ. Cuộc đời con các sáng tạo, mải miết siêng năng “bay hoài không nghỉ”. Hình ảnh cánh cò white bay… diễn tả ước mơ xinh tươi của bà mẹ về cuộc sống tương lai của con. Nhỏ sẽ nối chí cha. Một câu hỏi đến với bà mẹ hiền :

Lớn lên, khủng lên, béo lên…

Con làm gì ?

Con làm cho thi sĩ

Cánh cò white lại bay hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Và trong hơi mát câu văn…

Dù bé làm thi sĩ hay không làm thi sĩ, bé sẽ có tác dụng một nghề nào đó hữu dụng cho đời, thì cánh cò white tuổi thơ vẫn theo lời ru của bà mẹ đi với nhỏ suốt cuộc đời dài… Đoạn thơ cuối, tiếng ru con, giờ đồng hồ hát của chị em hiền cất lên. Ở phần thơ này, từ bỏ hình hình ảnh cò trong lời ru, tác giả nói tới lòng bà mẹ và cuộc đời.

Dù ở ngay sát con,

Dù sinh sống xa con,

Lên rừng xuống bể,

Cò đang tìm con,

Cò mãi yêu con.

Con dù lớn vẫn chính là con của mẹ,

Đi hết đời, lòng bà mẹ vẫn theo con.

Chữ “dù”, “vẫn” được điệp lại, ý’ thơ được xác minh tình mẫu tử bền bỉ, sắt son. Tất cả gì cao hơn núi, tất cả gì sâu hơn biển cả và bao gồm gì mênh mông hơn là lòng người mẹ thương con. Hai câu cuối của khổ thơ đang triết lí thật sâu sắc về lòng mẹ. Quả thật, từng bước một ta đi trong đời thời gian nào cũng có mẹ theo bên, nếu gồm lỡ chân sa ngã, mẹ lại đỡ ta dậy, nâng cách ta đi tiếp trên đường đời. Ôi, lòng mẹ của chúng nhỏ ơi !

Mười câu cuối bài thơ đượm hóa học triết lí trữ tình. Nghĩ về bé cò trong ca dao, nghĩ về về cuộc sống con mai sau, người bà bầu nghĩ về thân phận, số phận những bé cò bé dại bé, tội nghiệp trong cuộc sống xưa và cuộc đời nay.

À ơi!

Một bé cò thôi,

Con cò người mẹ hát

Cũng là cuộc đời

Vỗ cánh qua nôi.

Phải chăng người chị em hiền đang băn khoăn về con cò trong số những câu hát xưa nhưng mà nghĩ về cuộc đời:

Con cò mà đi ăn đêm

Đậu buộc phải cành mượt lộn cổ xuống ao

Ông ơi ông vớt tôi nao

Tôi gồm lòng nào ông hãy xới măng

Có xới thì xới nước trong

Đừng xới nước đục nhức lòng cò con.

Thác vào còn rộng sống đục, ấy là ý vị cuộc đời đáng trọng xưa nay.

Ngủ đi! Ngủ đi!

Cho cánh cò, cánh vạc,

Cho cả sắc đẹp trời

Đến hát

Quanh nôi.

Bài thơ khép lại bởi hình hình ảnh một cuộc đời mới bình yên, êm ả, niềm hạnh phúc của nhỏ thơ… Bài thơ nhỏ cò với âm điệu đồng dao, nhịp thơ cùng giọng thơ thấm vào hồn ca dao, dân ca một biện pháp đằm thắm, dịu nhàng. Năm mươi kiểu mẫu câu thơ trường đoản cú do, câu ngắn tốt nhất hai chữ, câu lâu năm nhất tám chữ đan xen, kết thành lời ru ngân nga, ngọt ngào, mang chân thành và ý nghĩa sâu sắc: bài bác thơ ca tụng tình bà mẹ bao la, sâu sắc, mệnh danh cuộc đời đầy ắp nhân tình. Bài bác thơ sẽ nói với chúng ta: toàn bộ hãy vì trẻ thơ. Tình mẫu tử thiệt thiêng liêng, cao quý!